Cười cùng nhà báo
Cũng như các ngành nghề khác, nghề báo cũng có những niềm vui, nỗi buồn trong công việc! Nhưng hình như mỗi một niềm vui hay nỗi buồn đều là “chất kích thích” để những người làm báo có thêm quyết tâm, có thêm bản lĩnh…
Giải pháp đơn giản
Tờ tạp chí gia đình tới phỏng vấn người phụ nữ có 12 đứa con trai. Cuộc phỏng vấn bắt đầu:
- Xin bà cho biết tên cậu bé trẻ tuổi nhất?
- Kevin!- Bà mẹ đáp
- Ồ cái tên thật đẹp. Vậy cậu tóc vàng đằng kia tên gì?
- Kevin!- Bà mẹ đáp
- Thế thằng bé cao nghều, mặt đầy tàn nhang kia tên là gì?
- Kevin!- Bà mẹ đáp
- Cái gì? Chẳng lẽ tất cả chúng đều có tên Kevin? Như vậy có phiền phức không?
- Không hề gì, mọi thứ rất đơn giản, khi tôi gọi “Kevin, bữa sáng đã sẵn sàng”thì tất cả chúng đều chạy đến. Khi tôi nói “Kevin, đã đến giờ đi ngủ” thì tất cả chúng đều răm rắp làm theo…
- Nhưng nếu bà muốn gọi một trong 12 đứa thì làm sao?
- Không vấn đề gì! Tôi chỉ cần gọi… họ của chúng là được.
“Cô đặc” lại
Đang biên tập bài viết của một phóng viên, thư ký tòa soạn gọi anh này lên khiển trách:
- Bài này chỉ cần viết khoảng dưới 50 chữ mà anh viết tới 500 chữ! Anh có biết một diện tích như vậy trên mặt báo giá bao nhiêu tiền không? Mang về “cô đặc” lại cho tôi!
Cuối cùng tin đó được đăng như sau: “Nguyễn Thanh X, Hà Nội. Tối 22/5, bật lửa soi xem xăng xe còn hay hết. Xăng còn. Hưởng dương 30 tuổi”.
Công việc của phóng viên thể thao
Cậu con trai thắc mắc với bố là phóng viên:
- Bố ơi! Phóng viên thể thao làm gì hả bố?
- À, đó là người mà ngày thứ sáu sẽ đoán đội nào thắng trong trận đấu xảy ra vào ngày thứ bảy. Nhưng đến thứ hai lại viết bài giải thích vì sao đội đó thua!?!
Sự kiện giống như chiếc váy
Tổng biên tập nói với một phóng viên tập sự:
- Một bài báo hay có thể so sánh với chiếc váy mặc trên người cô gái đẹp, nó phải đủ dài để che phủ được đối tượng, tuy nhiên, cũng đủ ngắn để kích thích trí tưởng tượng của độc giả.
Tác phẩm “Độc”
Một nhà văn kiêm nhà báo đang làm việc ở một tờ báo nhận được bản thảo của một tác giả không quen biết.
- Cuối bản thảo, tác giả viết: “Tôi cam đoan là truyện ngắn này chưa đăng ở đâu cả”.
- Nhà văn đọc bản thảo xong rồi ghi tiếp vào sau dòng trên: “Tôi cũng cam đoan rằng, nó sẽ không bao giờ được đăng ở đâu cả”.
Tại thằng đà điểu
Nông trại xôn xao vì những bàn tán, khen ngợi:
- Chị gà mái ở nông trại này vừa đẻ được quả trứng nặng đến hơn 1kg…
Các phóng viên từ khắp thế giới đến thăm hỏi và ghi chép lia lịa để đăng tin giật gân này…Một phóng viên đài truyền hình kéo ông chủ nông trại ra phỏng vấn riêng:
- Ông đánh giá gì về sự kiện trọng đại này?
- Miễn bình luận
- Ông có dự định lặp lại kỳ tích này nữa không?
- Không!
- Vậy ông có dự định gì cho thời gian sắp tới?
- Thiến…thằng đà điểu!
Hết phim
Nhiếp ảnh gia chụp hết pô này đến pô khác cảnh hoàng hôn trên sông. Chợt một em bé chạy đến hốt hoảng báo:
- Anh ơi, có người sắp chết đuối!
- Thế à, tiếc quá, hết mất phim rồi.
Báo chí dân chủ
Hai phóng viên nói chuyện với nhau:
- Đất nước chúng ta thật là dân chủ, không độc tài, không đảo chính, không phân biệt giai cấp…
- Khoan đã, cậu thử lấy một ví dụ về dân chủ xem?
- Này nhé, cậu đi từ toà soạn về, trời mưa như trút, đứng chờ xe buýt trong khi người ướt như chuột lột… Thế rồi tổng biên tập của cậu đi xe ngang qua, dừng lại đón cậu lên, tiện đường đưa cậu về nhà ông ta. Ở đó cậu được sếp hong khô quần áo cho, dọn bữa tối thịnh soạn mời cậu và mở một chai Cognac hảo hạng… No say rồi, trong khi trời vẫn còn mưa, sếp mời cậu ngủ lại tới sáng. Như thế có phải là dân chủ không?
- Có thật là tất cả những chuyện đó đã xảy ra với cậu?
- Thật 100%, nhưng xảy ra với em gái tớ.
Có lợi hơn
Nhà triệu phú nọ mất một con chó quý, đăng báo tìm và hứa sẽ thưởng 10.000 USD. Chờ mãi không thấy báo phát hành, ông bèn tới toà soạn thì chỉ gặp một em bé. Ông níu lại hỏi:
- Ở đây không còn có ai cả sao?
- Dạ không, nghe nói tất cả nhân viên toà soạn đang bận đi tìm con chó của ai đó bị lạc.
Quang Minh (St) - Tạp chí TH Hà Nội số 92