|
Phòng ở hai mươi mét vuông (không phải của mình) tôi sở hữu trái tim em thắm đỏ bên nhau nồng nàn trong lòng Hà Nội.
Phố Nhà binh sấu già gió thổi đường một chiều, bao võ tướng văn nhân em-đi-về-sớm-tối một con đường Hà Nội riêng tôi!
Ta không thuộc về những lung linh vời vợi em vô danh tôi vô danh giữa ức triệu dân thường trong gió sương châu thổ sông Hồng cái trọ trẹ miền Trung khó lẫn…
Cứ vậy quen dần một Thủ đô người góp một Thăng Long hội tụ trăm miền một Đông Đô dày trầm tích văn hiến bao nhiêu vô danh Đất Việt đắp bồi!
Ta góp vào Hà Nội một tình yêu được che chở trong rêu phong nghìn tuổi nghìn năm sau lứa đôi nào dạo bước trong gió sông Hồng còn nghe rõ chúng tôi …
Nguyễn Hữu Quý Hà Nội, tháng cuối, năm Mậu Tý
Văn nghệ số 8 (21-2-2009)
|