Màn mưa xuân dắt tôi về quá khứ Nơi tuổi thơ chuông tàu điện leng keng Hoa lộc vừng chạm vào miền mực tím Trang sách hồng Tháp bút – Đài nghiên
Từng nhặt niềm vui thưở bắt ve trèo sấu Gom góp chữ thầy phấn trắng thời gian Bỏ guốc mộc mài mòn đôi dép lốp Lũ chúng tôi ra trận hiên ngang
Để đất nước được liền một dải Chúng tôi đi nhiều đứa không về Cứ mỗi độ quất đào khoe thắm Tuổi thơ tôi thức dậy một triền đê
Những nụ hoa cõng tôi về thơ trẻ Chiếc ba lô mấy thế hệ xanh rừng Xuân ùa đến quặn lòng thương nhớ bạn Những nấm mồ còn vắng lạnh hoa hương
Vẫn tươi tốt hàng cây già phố cũ Và còn đây những bản hùng ca Ngọt ngào nay trải xưa bao cay đắng Được xuân này nhớ mãi những xuân xa.
Huỳnh Đường
|