Tôi đã sống những mùa hè bên cạnh Hồ Gươm Cành phượng thêu hoa trên nước hồ màu lục
Giọt sương đọng bên vòm cong Thê Húc Lá sấu rơi vàng lối phố Tràng Thi...
Từ nơi này người đưa tiễn người đi Để lại lối mòn hoa cỏ Ghế đá xưa bây giờ vẫn đó Lứa đôi nay lại tới đây ngồi...
Tôi đã thức đêm quay tời dựng cây đa đền Ngọc Sơn bật gốc Để giữ bóng cây quen cho khách tới ngắm nhìn Giờ dây cáp thôi căng, bóng cây đã lặng Mùa thu về soi mặt nước mây in,
Bên gốc cây già nghiêng xuống như không mang nổi sức nặng thời gian trên vai mình nữa Tôi lại gặp hàng liễu tơ tha thướt tóc buông dài Mỗi gợn sóng như nét nhăn trên trán hồ vừa xoá Đã đi qua biết mấy kiếp người...
Hồ Gươm là chiếc gương bao thế kỷ soi không mờ nước thuỷ Là cốc nước thời gian rót mãi không đầy Từ canh-gà-Thọ-Sương đến tiếng chuông đồng hồ điểm nhạc Những gì còn, những gì đã đổi thay?
Chỗ tôi đứng ngắm hồ đây, nơi cửa sổ mở ra đây Mai người khác lại đứng nhìn Tháp – Bút Lại thao thức cùng nỗi lòng người trước Lại thấy mình trách nhiệm với xưa sau...
Chử Văn Long
|