|
Sông Hồng ơi! Có tự bao giờ? Cuộn phù sa đắp bồi vùng châu thổ Nắng sói bờ bên bồi bên lở cuốn trôi theo bao nhịp thở vầng trăng.
Suốt cuộc đời tôi đã đi hết sông đâu nơi bắt nguồn và nơi cuối bến Đồng lúa, bãi dâu, nương ngô xanh mướt mãi thì thầm khúc hát gọi mùa qua. Những năm tháng tôi lên rừng xuống biển Nhớ bến nước những chiều váng nổi, con cá vật mình, lác đác cánh bèo trôi.
Cây gạo già làm cột tiêu trên bến rụng mấy mùa hoa đỏ mắt chờ, Thân nổi vệt rêu bến lở hốc sâu nỗi nhớ, nước lập lờ xoá nát thời gian. Đêm giữa rừng già tôi ngắm sông Ngân vắt ngang trời Nhớ sông Hồng nơi sinh tôi thuở nhỏ bạn bè tôi lặn ngụp nô đùa
Những kỷ niệm dồn về ký ức ngỡ tháng năm sông nước vơi đầy Và em nữa có ngày đưa tiễn Mặt nước lập lờ phù sa quặn nhớ, anh nắm tay em nước cuộn tim mình Em chỉ biết giấu nước mắt vào vạt áo hoá sương mờ loang lổ mặt sông. Bây giờ trên sông, cầu Thăng Long vắt ngang trời cầu Chương Dương và bao cầu không nhớ nổi
Lần lượt vắt qua sông chở những vui buồn, chở những hành trình dọc ngang thế kỷ…
Bỗng chiều nay tôi về lại bến sông Sông vẫn cuộn phù sa đắp bồi như lòng mẹ vẫn bên lở bên bồi con nước thời gian. Tôi vẫn chỉ là một cậu bé nào thuở nhỏ ngắm dòng trôi thả gió đuổi cánh buồm. Nguyễn tấn on Vườn hạ
Mưa rớt nghiêng lòng lá non Lột tiếng chim hót vang vườn hạ Ngõ mẹ Tím trời hoa giấy Bâng khuâng trái sấu tìm về
Mưa hạ Ướt đất thơm vườn Thấm lời mẹ dăn Thỏa lòng chờ mong
Mười năm Con về núp vào bóng lá Có con chim Nhảy nhót trên cây bàng xòe tán Ôm cháu vào lòng Mẹ khẽ hát ầu ơ Câu thơ Chiều mưa trong, nắng đục Đau con đò Mờ mịt một triền đê
Con về Hạ soi bờ vũng nguyệt Tiếng ghi -ta Rát mặt sông Hồng Lặn vào ký ức Tàu điện một thời Leng keng trong thành phố Mỗi con đường riêng một mùa hoa Con lặng lẽ Mưa ướt vai vườn hạ
Lưu Sơn Tự
|